Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2016

Tâm tình người khuê nữ

Dưới màn mưa thu lạnh lẽo, lắng đọng trong không gian tĩnh lặng, từng giọt tí tách vẫn gõ nhịp đều đặn trên mái ngói lưu ly, trong gian phòng, ta pha một tách trà nóng, chỉ để thưởng ngoạn hương vị thanh đạm của làn khói nghi ngút vấn vít trên tay...   


Dưới màn mưa thu lạnh lẽo, lắng đọng trong không gian tĩnh lặng, từng giọt tí tách vẫn gõ nhịp đều đặn trên mái ngói lưu ly, trong gian phòng, ta pha một tách trà nóng, chỉ để thưởng ngoạn hương vị thanh đạm của làn khói nghi ngút vấn vít trên tay chứ chẳng vì muốn thưởng trà.
Hồi ức xưa cũ lẳng lặng trôi miên man vào tiềm thức như cơn gió lạnh buốt làm se sắt cõi lòng, duyên hợp rồi tan, hoa nở lại tàn, cưỡng cầu chẳng đặng.
Một đoạn kí ức đẹp đôi khi rất dễ bị lãng quên nhưng nỗi đau người khác để lại thì mãi chẳng nguôi ngoai, thường nói nước chảy đá mòn nhưng ai có thể có đủ tháng năm để trông thấy được điều đó
Một đoạn kí ức đẹp đôi khi rất dễ bị lãng quên nhưng nỗi đau người khác để lại thì mãi chẳng nguôi ngoai, thường nói nước chảy đá mòn nhưng ai có thể có đủ tháng năm để trông thấy được điều đó.
Tháng năm dằng dặc mấy ai có thể cùng ta sánh bước mà chẳng màng thiệt hơn? Ban đầu đến với nhau là bởi con tim lỗi nhịp, nhưng thời gian dần dà thoi đưa, con tim ấy cũng dần nguội lạnh. Tình cảm thuở thiếu thời dù có đẹp đẽ bao nhiêu cũng sẽ theo mây bây gió thoảng, nàng níu giữ nhưng ta trót thay lòng thì ắt sẽ trao nhau hai từ ly biệt.
 Tình cảm thuở thiếu thời dù có đẹp đẽ bao nhiêu cũng sẽ theo mây bây gió thoảng, nàng níu giữ nhưng ta trót thay lòng thì ắt sẽ trao nhau hai từ ly biệt
Nạp Lan Dung Nhược đã từng nói: "Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ."
Nếu tình cảm chỉ mãi nồng nàn như thuở ban đầu thì chắc trên thế gian này có mấy ai là kẻ thất tình, mấy ai phải chịu cảnh phòng không đêm vắng, mấy ai phải khổ đau vì một mối tương tư ?
Phật nói có duyên mới gặp, có nợ mới yêu. Phải chăng ta và người chỉ là lữ khách giữa chốn hồng trần này, tình cờ gặp được nhau bởi một chữ duyên ấy thôi chăng ?
Gió réo rắt không ngừng ngoài khung cửa, chiếc mành tre ngoài hiên lay động dữ dội, tà dương tịch liêu trải dài qua song cửa hệt như sự cô quạnh trong lòng ta.
Chén trà trên tay nguội tự bao giờ ta khẽ giật mình, nước trà lạnh lẽo sánh ra bên ngoài, rơi xuống chiếc váy lụa màu tím rồi loang ra hệt như đóa mẫu đơn e ấp
Chén trà trên tay nguội tự bao giờ ta khẽ giật mình, nước trà lạnh lẽo sánh ra bên ngoài, rơi xuống chiếc váy lụa màu tím rồi loang ra hệt như đóa mẫu đơn e ấp.
Khi a hoàn nhỏ đẩy nhẹ cánh cửa bước vào phòng thắp nến ta mới hay ngày đã tàn. Mành trăng treo trên ngọn liễu chập chờn ẩn hiện, lúc mờ lúc tỏ sau những đám mây mù. Hơi sương lãng đãng trên mặt đất ẩm ướt, ta bước phía sau a hoàn, dưới tán ô giấy, gió thu thổi qua mang theo cái lạnh lẽo thê lương của năm tháng...

Đông

Sân vườn phủ đầy tuyết trắng, mai đỏ vẫn ngạo nghễ vươn mình hứng chịu từng cơn gió rét. Ta vươn chiếc ô giấy một mình dạo bước dưới một trời tuyết bay lất phất, hương mai thanh lạnh lan tỏa khắp không gian mang lại cho cõi lòng đơn côi này chút cảm giác ấm áp.
Dạo ấy, người tặng ta một nhành mai đỏ, cũng trong một hôm tuyết rơi dày như hôm nay. Tấm chân tình của người gửi gắm cho ta, ta một lòng một dạ, trân trọng mà giữ gìn. 
Những tưởng sẽ bách niên giai lão, nhưng người tính chẳng bằng trời tính, số mệnh con người chẳng bao giờ được như mong đợi.
Những tưởng sẽ bách niên giai lão, nhưng người tính chẳng bằng trời tính, số mệnh con người chẳng bao giờ được như mong đợi
Nay chân trời cách biệt, kẻ nơi biên ải, người chốn lầu cao. Ngóng ngóng trông trông mấy độ đông qua xuân tới mà vẫn chưa được tương phùng.
Ta nguyện làm kẻ đợi chờ, dẫu một giờ một khắc, dẫu một năm hay một đời, chỉ cần người còn sống thì ta vẫn còn chờ.
Như một thói quen, cứ mỗi độ đông về ta  che chiếc ô giấy dầu xưa cũ ấy, men theo ngõ nhỏ, tìm đến nơi  rừng mai đã từng cùng người gặp gỡ, tìm lại chút hoài niệm đã xa
Như một thói quen, cứ mỗi độ đông về ta  che chiếc ô giấy dầu xưa cũ ấy, men theo ngõ nhỏ, tìm đến nơi  rừng mai đã từng cùng người gặp gỡ, tìm lại chút hoài niệm đã xa.
Gửi gắm mảnh tình này, nỗi tương tư này theo cơn gió, vượt qua trùng trùng biên ải, ra tận mấy vạn dặm quan san chỉ mong người hiểu thấu...
Gửi gắm mảnh tình này, nỗi tương tư này theo cơn gió, vượt qua trùng trùng biên ải, ra tận mấy vạn dặm quan san chỉ mong người hiểu thấu

Thứ Hai, 19 tháng 12, 2016

Thơ cổ phong của Thương Ương Gia Thố

Hỏi Phật

(Trích đoạn, Tiểu Tần dịch)



Ta muốn làm viên đá giữa hồng trần
làm bờ nước, đê xanh, cầu gỗ
Chờ đến luân hồi ước hẹn
gặp nhau dưới trăng tàn
khi tử đằng ra hoa.
Tử đằng ra hoa
trời tàn đất tận.
Chỉ nguyên mười năm đưa đò,
trăm năm chung gối,
ngàn năm se duyên


Thương Ương Gia Thố