Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2016

Đông

Sân vườn phủ đầy tuyết trắng, mai đỏ vẫn ngạo nghễ vươn mình hứng chịu từng cơn gió rét. Ta vươn chiếc ô giấy một mình dạo bước dưới một trời tuyết bay lất phất, hương mai thanh lạnh lan tỏa khắp không gian mang lại cho cõi lòng đơn côi này chút cảm giác ấm áp.
Dạo ấy, người tặng ta một nhành mai đỏ, cũng trong một hôm tuyết rơi dày như hôm nay. Tấm chân tình của người gửi gắm cho ta, ta một lòng một dạ, trân trọng mà giữ gìn. 
Những tưởng sẽ bách niên giai lão, nhưng người tính chẳng bằng trời tính, số mệnh con người chẳng bao giờ được như mong đợi.
Những tưởng sẽ bách niên giai lão, nhưng người tính chẳng bằng trời tính, số mệnh con người chẳng bao giờ được như mong đợi
Nay chân trời cách biệt, kẻ nơi biên ải, người chốn lầu cao. Ngóng ngóng trông trông mấy độ đông qua xuân tới mà vẫn chưa được tương phùng.
Ta nguyện làm kẻ đợi chờ, dẫu một giờ một khắc, dẫu một năm hay một đời, chỉ cần người còn sống thì ta vẫn còn chờ.
Như một thói quen, cứ mỗi độ đông về ta  che chiếc ô giấy dầu xưa cũ ấy, men theo ngõ nhỏ, tìm đến nơi  rừng mai đã từng cùng người gặp gỡ, tìm lại chút hoài niệm đã xa
Như một thói quen, cứ mỗi độ đông về ta  che chiếc ô giấy dầu xưa cũ ấy, men theo ngõ nhỏ, tìm đến nơi  rừng mai đã từng cùng người gặp gỡ, tìm lại chút hoài niệm đã xa.
Gửi gắm mảnh tình này, nỗi tương tư này theo cơn gió, vượt qua trùng trùng biên ải, ra tận mấy vạn dặm quan san chỉ mong người hiểu thấu...
Gửi gắm mảnh tình này, nỗi tương tư này theo cơn gió, vượt qua trùng trùng biên ải, ra tận mấy vạn dặm quan san chỉ mong người hiểu thấu

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét